"Quả một vật đẹp," Winston nói.
"Quả một vật đẹp," ông già tấm tắc. "Nhưng ngày nay không còn xem boi mấy người nói vậy." Ông ta họ "Này, nếu ông muốn mua nó, tôi lấy ông bốn đôn. Tôi còn nhớ có thời một vật như thế giá lên tới tám bảng, và tám bảng là — mà tôi không tính ra nổi, nhưng là nhiều tiền lắm. Ngày nay, đâu có ai để ý đến đồ cổ xác thực, dù là vài thức còn lại ?"
Winston trả bốn đôn tức thì, và nhét vật thèm muốn vào túi. Điều lôi cuốn anh không mấy là nét đẹp mà là cái vẻ thuộc về một thế giới khác hẳn bây giờ của nó. Chất thủy tinh dịu như nước mưa không giống những thủy tinh mà anh đã từng thấy. Vật này có sức quyến rũ gấp bội vì sự vô ích hiển nhiên của nó, mặc dầu anh có thể đoán rằng có thời nó được dùng làm chặn giấy. Nó rất nặng trong túi anh nhưng cũng may nó không làm túi lồi lên nhiều: Đảng viên giữ một vật như vậy là một điều lạ lùng, nguy hiểm nữa. Bất cứ vật gì cũ, tức vật gì đẹp, đều luôn luôn có phần khả nghị Ông già vui hẳn lên xem boi khi nhận được bốn đôn. Winston hiểu rằng nếu anh trả ba hay hai đôn, ông ta cũng chịu.
"Có một căn phòng trên gác đáng được ông xem," ông ta nói. "Không có nhiều đồ. Chỉ vài thứ thôi. Ta sẽ lấy đèn soi nếu lên gác."
Ông ta đốt một cây đèn khác, và khom lưng chậm chạp dẫn đường trên mấy bực thang dốc đứng hư mòn, rồi theo một hành lang hẹp tới một căn phòng xem boi theo ngay sinh không nhìn ra phố mà nhìn xuống một sân lát sỏi và một rừng ống khói. Winston nhận thấy bàn ghế được sắp đặt như thể căn phòng vẫn được dành cho người ở. Có một mảnh thảm trên sàn, một hai tấm tranh trên tường và một chiếc ghế bành thiếu chải chuốt sát lò sưởi. Một đồng hồ lồng kính kiểu xưa với mười hai đốt mặt kêu tích tắc trên bàn lò sưởi. Dưới cửa sổ, chiếm gần một phần tư căn phòng, là một cái giường lớn còn trải nệm.
"Chúng tôi từng sống trong căn phòng này cho tới khi nhà tôi mất," ông già ra chừng biện giải. "Tôi tính bán bàn ghế dần dần. Này đây một chiếc giường tuyệt hảo bằng gỗ gụ, hay ít nhất sẽ tuyệt nếu trừ được hết rệp. Nhưng dám nói ông thấy nó hơi cồng kềnh."
Ông xem boi 2015 ta giơ đèn lên cao để chiếu sáng toàn căn phòng, và dưới ánh đèn mập mờ ấm áp nơi này có vẻ mời mọc lạ. Winston thoáng nghĩ anh có thể dễ dàng thuê căn phòng này với vài đôn một tuần, nếu anh dám liều. Đó là một ý tưởng rồ dại không thể có được, phải bỏ ngay khi nghĩ tới; nhưng căn phòng đã gợi trong anh một thứ nhớ nhung, một loại ký ức xa xưa. Anh cảm như biết rõ cái xem boi ngay sinh thú ngồi tại một căn phòng như thế này, trong một chiếc ghế bành cạnh một lò sưởi rực lửa, chân gác trên tấm chắn lò, có siêu nước đặt trên bàn lò; hoàn toàn đơn độc, hoàn toàn an lành, không ai dòm ngó, không tiếng ai đeo đuổi, không tiếng động nào ngoài tiếng reo của siêu nước và tiếng tích tắc của đồng hồ.
"Không có máy truyền hình," anh không khỏi lẩm bẩm.
xem bói
"Vâng," xem boi theo ngay sinh ông già nói, "tôi không bao giờ có một thức như vậy. Qúa đắt. Và tôi coi như không bao giờ cần đến nó. Này, ở góc kia là một cái bàn gấp. Nhưng dĩ nhiên phải thay bản lề nếu muốn dùng cánh gập."
Tại xem boi ngay sinh góc khác có một giá sách nhỏ, và Winston đã tiến ngay về phía nó. Nó chỉ đựng sách nhảm nhí. Sự săn bắt và phá hủy sách đã được thi hành một cách cặn kẽ tại khu dân đen chẳng kém gì các khu khác. Vị tất kiếm nổi khắp Đại Dương một quyển sách in trước 1960. Ông già, tay vẫn cầm đèn, đứng trước một bức tranh có khung bằng gỗ trắc treo bên kia lò sưởi, đối diện với giường.
"Này, thảng hoặc ông lưu ý đến tranh xưa —," ông ta bắt đầu ý nhị nói.
Winston xem boi băng qua phòng để ngắm bức tranh. Đó là một bản khắc trên thép, hình dung một tòa nhà hình bầu dục có nhiều cửa sổ vuông góc và một cái tháp nhỏ trước mặt. Có một hàng rào chạy quanh tòa nhà và ở mãi sau có một vật tựa như một bức tượng.
"Khung bị đóng vào tường," ông già bảo, "nhưng dám nói tôi có thể tháo nó ra cho ông."
Xưa hụi hay lồng nó vào thủy tinh. nghỉ nhằm xem boi chế tạo chứ dưới đơn trăm năm
Anh trường đoản cú hỏi, như bao dọ từ hỏi trước, không hiểu anh có khùng chả
Anh nhấc cuốn sách sử dành cho trẻ em lên và nhìn ảnh Bác in trên đầu sách. Đôi mắt thôi miên nhìn chòng chọc vào mắt anh. Đôi mắt như thể có một sức mạnh lớn lao đè bẹp bạn — một uy lực nhập vào sọ bạn, đập vào óc bạn, làm bạn khiếp sợ từ bỏ những điều bạn tin, gần như thuyết phục bạn chối nhận những bằng chứng hiển nhiên của giác quan bạn. Tận cùng Đảng sẽ tuyên bố rằng hai cộng hai là năm, và bạn phải tin như vậy. Sớm muộn gì chúng cũng sẽ xướng ngôn điều đó: luận lý của cương vị chúng đòi hỏi như vậy. Không riêng gì hiệu lực của kinh nghiệm mà cả sự hiện hữu của thực tế bị triết lý của chúng phủ nhận. Tà thuyết vượt các tà thuyết là lương trị Và điều ghê rợn không phải là sự chúng giết bạn vì bạn nghĩ khác, mà là có thể chúng có lý. Bởi, dù sao chăng nữa, làm sao biết được rằng hai cộng hai là bốn ? Rằng sức trọng lực hữu hiệu ? Hay rằng quá khứ không thể biến đổi được ? Nếu cả quá khứ và thế giới bên ngoài chỉ có trong trí tuệ thôi, và nếu trí tuệ có thể kiểm soát được — thế thì sao ?
Nhưng xem tu vi không ! Lòng can đảm của anh bỗng dưng tự nhiên cứng lại. Gương mặt của ÓBrien, tuy không được gợi bởi một liên tưởng nào, thoáng qua mắt anh. Anh biết chắc chắn hơn trước ÓBrien đứng về phe anh. Anh đang viết nhật ký vì ÓBrien — cho ÓBrien: nó tựa một lá thư vô tận không bao giờ ai đọc được, nhưng đề gửi một cá xem tu vi nhân và có màu sắc nhờ sự kiện đó.
Đảng bảo phải bác bỏ bằng chứng của tai mắt. Đó là giới luật sau cùng, chủ yếu nhất của chúng. Tim anh lịm đi khi nghĩ tới quyền lực to tát triển khai chống anh, tới sự bất cứ nhà trí thức nào của Đảng cũng có thể tranh luận thắng anh dễ dàng, tới những luận chứng tinh tế mà anh không hiểu nổi mà cũng không đáp lại nổi. Thế nhưng anh có lý ! Chúng sai và anh phải. Sự hiển nhiên, sự ngây ngô và sự thật phải được bảo vệ. Lẽ đương nhiên đúng, phải bám vào đó ! Thế giới vững chắc có thật, luật lệ của nó không thay đổi. Đá cứng, nước ẩm, vật không chỗ dựa rơi về phía trung tâm trái đất. Với cảm tưởng anh đang nói chuyện với ÓBrien, cũng như đang đặt ra một tiền đề cốt yếu, Winston viết:
Tự xem tu vi tron doi do xem tu vi là tự do nói rằng hai cộng hai là bốn. Nếu điều này được thừa nhận, mọi điều khác theo sau.
Từ một cuối ngõ nào đó mùi cà phê rang — cà phê thật, không phải cà phê Chiến Thắng — phảng phất bay ra ngoài phố. Winston bất giác dừng chân. Trong độ hai giây, anh trở về thế giới đã gần đi vào quên lãng của thời thơ ấu. Song một cánh cửa đập mạnh, cắt đứt mùi thơm như thể nó là một tiếng động.
Anh đâ thả xem tu vi bách bộ nhiều cây số trên vỉa hè, và chứng loét giãn tĩnh mạch đang nhói lên. Lần này là lần thứ hai trong ba tuần anh trốn phiên họp chiều tại Trung Tâm Cộng Đồng: một hành động táo bạo khi biết chắc sự hiện diện tại Trung Tâm được kiểm soát kỹ càng. Trên nguyên tắc, Đảng viên không có giờ rảnh, và không bao giờ được ở một mình ngoài giờ ngủ. Thông lệ là khi không làm việc, không ăn hay không ngủ, Đảng viên phải tham gia một cuộc giải trí cộng đồng: làm bất cứ việc gì ám thị một sự ham thích cảnh cô đơn, dù là tản bộ một mình, bao giờ cũng khá nguy hiểm. Ngôn mới có chữ chỉ điều ấy: mình sống, có nghĩa là cá nhân chủ nghĩa và tính kỳ quặc. Nhưng chiều nay khi ra khỏi Bộ, hương khí tháng Tư đã quyến rũ anh. Trời xanh ấm như chưa từng thấy năm nay, và bỗng nhiên anh cảm thấy như không thể chịu nổi phiên họp chiều dài dẵng ồn ào tại Trung Tâm, những trò chơi chán ngắt, các bài diễn văn, cũng như tình đồng chí cọt kẹt được rượu gin thoa mỡ. Bốc đồng anh tránh trạm xe buýt và lang thang trong đồ trận Luân Đôn, thoạt đầu ở vùng nam, sau sang vùng đông, rồi lại lên vùng bắc, lạc mình trong các đường phố lạ, không mấy để ý đến phương hướng đang theo.
xem tử vi
"Nếu xem tu vi có hy vọng, nó phải nằm nơi dân đen", anh đã viết vậy trong nhật ký. Câu này ám ảnh anh, cái câu quả quyết một sự thật thần bí và một sự phi lý sờ sờ. Anh đang ở đâu đó, trong xóm nhà nhơ nhớp mầu nâu mạn đông bắc nhà ga Thánh Pancras xưa. Anh đi trên một đường phố lát sỏi có nhà hai tầng với cửa đổ nghiêng nhìn thẳng ra hè, coi giống ổ chuột lạ. Nhiều vũng nước bẩn rải rác trên đường lát. Trong và ngoài cửa nhà đen tối, dọc những ngõ ngang hẹp nhánh từ hai bên đường phố, dân chúng đông lạ lùng, hàng ngàn người — con gái đương tuổi thanh xuân với đôi môi son loè loẹt, con trai đuổi theo con gái, đàn bà mập phình núng nính cho thấy các cô gái sẽ ra sao mười lăm năm nữa, người già khom lưng lê đôi chân bẹt, và trẻ con rách rưới chân đất chơi đùa trong các vũng nước để rồi tản mát khi mẹ chúng giận hét. Đến một phần tư cửa sổ trông ra phố bị gãy và lấp ván. Phần đông dân chúng không xem tử vi để ý đến Winston; vài người tò mò dè dặt nhìn anh. Có hai quái nữ với cánh tay đỏ gạch khoanh trước áo tạp dề nói chuyện với nhau ngoài một ngưỡng cửa. Khi lại gần họ xem tu vi tron doi Winston nghe lỏm được vài mẩu câu chuyện:
""Phải," tui bảo chị ta, "vậy phải lắm," tui bảo thế. "Nhưng nếu chị Ở cảnh tui chị cũng làm như tui vậy thôi. Chê thì dễ," tui bảo thế, "nhưng chị không mắc vào cảnh như tui.""
"Ừ," người kia nói, "đúng thế. Đúng là thế đó."
Chiếc Mazda tới Phan Rang chập hơn bốn hiện giờ chiều, trời đất mưa như thác hoá
Người đàn ông rầu rầu ngồi bên cạnh hắn chính là Vẩn Thạch. Ở ghế sau là người đàn bà tạm gọi là vợ đại uý. Bà ta nhai kẹo cao su luôn miệng thỉnh thoảng lại đưa hai tay lên săm soi những móng vuốt mỹ miều đỏ chói của mình. Viên đại uý quay sang Vẩn Thạch:
- Trễ quá, điệu này về đến Cam Ranh chắc hơn sáu giờ.
- Thế còn may. Vẩn Thạch lim dim đáp. Tao tưởng lúc này phải nằm giữa đèo. Chưa bao giờ sương mù khủng khiếp như vậy.
- Đ.M. Xui quá. Tao chẳng thấy đường sá chi cả, cứ phóng đại xuống.
Người đàn bà hút thuốc cho đỡ buồn ngủ, giọng bà khàn khàn:
- Em chưa thấy ai lái xe đẹp như anh. Có điều đáng tiếc là đại uý phi công mà chưa lên máy bay bao giờ.
Viên đại uý cười:
- Sao không? Ít ra anh cũng lái máy bay ba lần rồi.
- Đừng xạo.
- tử vi 2014 Em không nhớ à?
- xem boi tu vi nam 2014 Nhớ rồi. Trong sở thú.
Bà ta lục xách lấy táo phát cho mỗi người một trái.
Xe giảm tốc độ. Mưa trắng xoá cả trời đất. Cái gạt nước quay liên tục vẫn không ăn thua. Đường xấu, đầy những ổ gà đọng nước, tầm nhìn xa không đầy hai chục mét mặc dù đã bật đèn pha sáng trưng.
Vẩn Thạch lim dim đôi mắt. Thực ra hắn không ngủ, hắn đang sống với những hình ảnh buổi chiều trên đồi Cù với Thục. Cả đời hắn, từ lúc nhỏ đi chăn trâu đến khi lớn lên, tự kiếm sống, đi học, đi bộ đội rồi bị thương trở về làm cái nghề này, hắn đã sống khắp nơi, trong nhiều môi trường nhiều tình huống. Hắn đã gặp rất nhiều người con gái nhưng chưa bao giờ thấy ai có nét hoang dã độc đáo như Thục. Đó là khuôn mặt mà hắn không ngờ.
Bỗng nhiên chiếc xe bị thắng gấp lại, bánh xe trượt trên mặt đường nhựa, chao mạnh. Mọi người choàng dậy. Trước mặt họ là một dãy dài xe cộ các loại. Đại uý chửi thề:
- Má, lại xui xẻo nữa. Chạy coi cái gì đó.
Vẩn Thạch hỏi một người đứng bên lề đường:
- Có chuyện gì vậy, anh?
- Cầu sập.
Người tu vi 2014 đàn bà sốt ruột mở cửa xe đi ra. Một lát bà quay lại tủm tỉm cười:
- Chưa sập. Mới nghiêng qua một bên. Qua đại đi.
Viên đại uý ngó Thạch, hắn nói:
- Chạy đi, chết bỏ.
Chiếc xe lại lăn bánh, người giữ cầu thổi còi cản xe lại và khi nhận ra người lái xe là một sĩ quan, anh ta lễ phép nói:
- Thưa đại uý, cầu không đi được.
Tử vi 2014 - Không sao đâu. Tôi đang có công tác khẩn cấp.
Thế tu vi 2014 là chiếc xe vọt lên. Người đàn bà hào hứng nói:
- Coi chừng qua cầu gió bay.
Chiếc Mazda trắng trườn qua cầu nhẹ nhàng rồi vọt đi rất nhanh, không ai để ý là cơn mưa đã dịu đi từ lúc nào.
Bọn họ đến Can Ranh trễ hơn dự định gần hai tiếng đồng hồ tuy vậy ai cũng vui vẻ. Viên đại uý cho xe vào phố và đậu lại trước một cửa hiệu vá ruột xe hơi lụp xụp bên đường. Viên đại uý bảo Vẩn Thạch:
- Mày đem vào cho nó đi. Tao mệt quá.
Thạch lạnh lùng bước xuống xe, vòng ra phía sau mở cốp lấy bánh xơ-cua ném xuống đất. Hắn lăn bánh xe vô căn nhà lụp xụp nọ. Một người đàn bà mập mạp tươi cười ra đón hắn. Hắn ném cái bánh xe xuống nền đất đen đầy dầu mỡ ấy, nở một nụ cười với người đàn bà:
- Bữa nay mưa quá nên không đến sớm được.
- tu vi 2014 tuoi ngo Nghe nói cầu bị sập ở đâu đó mà. Tôi tưởng các anh không xuống được.
Vẩn tử vi 2014 Thạch theo người đàn bà vào trong, bà ta hỏi:
- Đủ số không?
- Đủ.
Người đàn bà gật đầu rồi moi trong tủ ra chiếc hộp giấy xấu xí trao cho Vẩn Thạch. Thạch cất gọn gói giấy vào túi áo măng tô thùng thình của hắn.
- Con đi, má ơi!
Vẩn Thạch nói to, đưa tay chào rồi bước nhanh ra xe. Viên đại uý đưa tay vẫy người đàn bà, cười toe toét, nói:
- Vá gấp đi. Tối nay tui ghé lấy.
Nửa tu vi 2014 tuoi thin giờ sau ba người đã ngủ một cách thảnh thơi trong một khách sạn sang trọng. Dường như tiền bạc cũng không làm viên đại uý vui lắm, hắn cứ lầm lì từ lúc bước vô khách sạn và vẻ cau có ấy vẫn còn phảng phất trong giấc ngủ. Chỉ có Xuân, người đàn bà là lộ rõ niềm vui, nàng chỉ ngủ một chút đã dậy, ngồi nhịp chân hát khe khẽ và bẻ các ngón tay kêu răng rắc, không chú ý gì đến hai người đàn ông
***
Nàng ngồi giữa hai người đàn ông và ngửi thấy mùi rượu nồng khắp nơi.
- Ra biển chút đi. Xuân đề nghị.
- Ra làm gì ngoài đó.
Viên đại uý cứ cho xe chạy vòng vòng trong phố rồi dừng lại đột ngột trước một ổ điếm, nhảy xuống vội vã:
- Mấy người đi chơi đi. Biết chừng tối nay tôi không về.
Xuân tu vi 2014 tuoi ngo cười cợt:
- Anh ngủ luôn ở đây à? Đừng cố gắng, vô ích!
Viên đại uý chồm tới phía xuân, hỏi gặng:
- Cố gắng gì?
Một cái tát bay đến liền sau câu hỏi ấy. Người đàn bà ôm mặt nhưng không khóc. Vẩn Thạch nhún vai cho xe vọt lên để tránh một cuộc cãi vã lố bịch trước ổ điếm.
Khi về đến khách sạn Xuân nằm vật xuống giường mà khóc. Vẩn Thạch chứng kiến hài kịch ấy một cách bình thản. Hắn lấy thuốc ra hút, lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Hắn hiểu tại sao xung đột ấy xảy ra và tự hỏi phải chăng đó là một căn bệnh của thời đại. Trong số những người đàn bà mà hắn quen biết có đến ba phần tư là không hài lòng về chuyện tình dục và đó cũng là tỷ lệ đàn ông bị mặc cảm về sinh lý. Như thế không phải là một căn bệnh thời đại sao? Không phải là hậu quả của một thứ stress nào đó sao?
Mà Chương thoả sửa máy in bước vào cửa và về lẫn vào trong suốt phố xá đông người.
Chương nhảy lên một chiếc xích lô đạp định ra trung tâm Sài Gòn nhưng khi ngang qua trường đại học tổng hợp chàng bảo xe ngừng lại. Chàng trả tiền xe rồi bước vô cổng. Những kỳ thi ồn ào đã qua, giờ chỉ còn lại người quét sân quanh quẩn một mình bên bờ tường. Chương đứng trong hành lang tối nhìn lên cao. Trời nhiều mây, bàng bạc. Khoảng trời ấy gắn liền với quá khứ tình ái của chàng, với biển Nha Trang, những cuộc cắm trại mùa hè cái thuở chàng quen biết Thục, cô nữ sinh lớp chín thập thò phía ngoài lều nơi Chương đang tập hát cho bạn bè. Chàng nhìn ra bắt gặp đôi mắt ngơ ngác. Chàng bảo:
- Vô đây hát với tụi anh cho vui.
Cô bé vẫn đưa mắt tìm kiếm trên bãi biển.
- Em tìm ai?
- Em tìm anh Quang. Anh có biết anh Quang không?
- Ảnh đang tắm. Để anh dẫn em lại đó.
Và chàng nắm tay Thục đi về phía rừng dương liễu.
Năm năm qua, chàng lui tới căn nhà đó như một người thân. Có nhiều lần Chương ngủ ở đó, khi thức dậy mọi người trong nhà đã đi hết, chàng tưởng như căn nhà này là của mình, cả bàn ghế, sách vở, bức màn và những cánh cửa sổ, chàng tưởng mình là con cái nhà này. Mọi quan hệ điều thân mật, dễ chịu.
Hành lang của trường đại học tổng hợp đã tối mịt, chàng buồn và huýt sáo, thơ thẩn đi ra sân. Ta sẽ chẳng bao giờ còn trở lại đây nữa. Chàng đã đến gần cổng trường. Lúc ấy có tiếng cười khúc khích.
- sửa máy in Em biết ngay là anh ấy đến đây mà.
Chương dừng lại. Quang và Thục đã đứng ngay trước mặt. Quang hỏi:
- Đến đây làm gì vậy?
- Từ giã trường.
Thục nói:
sửa máy in - Mọi người đang đợi anh.
- Sao biết tôi ở đây?
- Anh Quang bảo anh đi uống cà phê nhưng em biết thế nào anh cũng đến đây.
Chương bước ra khỏi cổng. Thục đi giữa hai chàng trai. Chương thấy lòng mình dịu lại sửa máy in và một tình cảm vô danh đang ve vuốt chàng. Chàng tự bảo: Được làm một người anh của Thục đã là hạnh phúc rồi, sao ta lại muốn đánh mất đi?
***
Buổi tiệc nhỏ không đầy mười người tham dự nhưng cũng thật náo nhiệt. Ba chiếc bàn kê nối nhau thành một cái bàn dài phủ khăn trắng. Thực khách là các bạn hữu của Thục và Quang trong số đó có vài người quen biết Chương.
Các cô bạn của Thục ăn mặc lộng lẫy, người nào cũng tươi cười và trang điểm rất kỹ, bọn thanh niên thì ít chải chuốt hơn nhưng ai cũng vui vẻ. Chương ngồi cạnh một anh chàng đeo kính cận được giới thiệu là “giáo sư”, bên trái chàng là một cô gái nhan sắc trung bình nhưng hơi làm dáng. Anh giáo sư nói nhiều quá, dường như anh ta đã say dù mới uống hai lon bia. Anh ta đứng dậy nói:
- Tại sao các cô không nói chuyện với bọn tôi mà chỉ rù rì với nhau. Mời nâng ly. Nào, cô Trâm!
Anh ta cầm chai Maxim rót vô cái ly nhỏ trước mặt Trâm. Cô gái chỉ nhếch cười, không nói gì.
- Trâm ơi, nâng ly lên. Thục bảo. Mi cạn với tao chứ.
- sửa máy in Được quá.
Chương uống cạn phần của mình còn chàng giáo sư thì đã bắt đầu nghiêng ngả. Khi anh ta gục xuống bàn thì căn phòng trở nên yên tĩnh, lịch sự hơn. Chương quay sang Trâm:
- Chị là bạn của Quang hay Thục?
- Tôi học cùng lớp với Thục. Hình như anh có chuyện gì buồn phải không?
- Chị rất tinh ý. Ngày mai tôi đã đi rồi.
- Anh đi nước ngoài à?
- Không. Tôi đi học ngành công an.
- Anh thích nghề ấy lắm à?
- Tôi thi hoài không đậu. Và ba tôi đã khuyên như thế. Gia đình tôi ai cũng làm công an cả.
Trâm cười khúc khích:
- Đối với tôi đó là một lời đe doạ.
Chương bật cười. Hai người lại nâng ly. Trâm mời Chương liên tục. Cô uống rượu một cách sành điệu, điều đó làm Chương thích thú. Nỗi buồn khi chiều dường như đã tan hết. Hai người uống tràn. Trong cơn mơ màng chàng nghe có tiếng ai hát, chàng không biết có phải cái bóng hồng mờ nhạt đang đứng trước mặt mình là Thục không nhưng tiếng hát ấy làm chàng nao lòng. Chàng ngã người ra sau, để mặc cho tiếng hát vuốt ve.
Bỗng dưng có người nào đó giúi vào tay chàng một chiếc khăn nhỏ, chàng muốn giữ bàn tay người đó lại nhưng lại nắm vào khoảng không. Tiếng vỗ tay vang lên, Chương như chợt tỉnh. Chàng nói với Trâm:
Nhút nhát ấy, quan lại Phi kiêng và huynh đệ của chàng vừa nhiều đặt tí ti danh tiếng
Lúc ấy, Ngôn Hữu Tín và Ngôn Hữu Nghĩa còn chưa luyện thành được công phu tà ác tuyệt thế Cương Thi quyền.
Ngôn Hữu Tín và Ngôn Hữu Nghĩa có một điểm phân biệt rất lớn. Ngôn Hữu Nghĩa háo sắc dâm ô, Ngôn Hữu Tín cũng háo sắc, bất quá lại không hề có những hành vi dâm ác, y cũng tưởng tượng rất nhiều về người khác giới, nhưng vì đặc điểm tính cách, những tưởng tượng đó không biến thành hành vi.
Ngày hôm ấy, y cõng Đinh Thường Y qua sông, cảm giác được cặp đùi vừa rắn chắc vừa ấm nồng, eo lưng thiếu nữ mềm mại như cọng bún, y từng bước từng bước dẫm xuống lòng sông, nhưng phảng phất như đã mất đi toàn bộ lực khí, y sợ mình ngã xuống, y sợ mình không qua nổi sông... Mặt trời chói chang, nước sông cuồn cuộn, vậy mà chỉ mình y tự biết trên lưng y là một nữ tử.
Cuối cùng y cũng cõng được nàng qua sông, đặt nàng xuống đất, gió nhẹ lướt qua làm tà áo nàng tung bay, để lộ ra đôi chân trắng muốt, đẹp không thể tả, gió sông cũng thổi lệch chiếc nón cỏ, để lộ ra khuôn mặt mỹ lệ diễm tuyệt tới mức làm người ta phải nín thở.
Cảnh tượng bên sông lúc đó khiến Ngôn Hữu Tín ngây ngất tâm thần, trong bụng phảng phất như có một cục than hồng nóng đỏ đang thiêu đốt.
Nhưng nàng hoàn toàn không để ý, chỉ toàn thần chú tâm vào cuộc ác đấu bên hồ.
Lúc ấy, trong đầu y các ý niệm chuyển động không ngừng, chỉ muốn bất chấp tất cả mang nàng bỏ chạy, nhưng lại sợ làm như vậy sẽ khinh lờn nàng, y đang do dự không yên thì Đinh Thường Y coi boi tinh duyen chợt lộ hỉ sắc, vẫy tay hoan hô.
&Ndash; Quan đại ca, Quan đại ca...Ngôn Hữu Tín từ đó đến giờ vẫn không quên chuyện ở A Công hà, dường như y đã mê luyến người con gái mà y đã cõng qua sông dạo đó cùng với cái cảm giác da thịt tiếp xúc vi diệu ấy.
Cho boi tinh duyen đến tận gần đây, trong một lần ngẫu nhiên cùng Lý Ngạc Lệ Lý đại nhân đến Cúc Hồng viện, tình cờ gặp được Lam Mẫu Đơn, không ngờ lại chính là nữ tử năm xưa bên bờ A Công hà.
Thế nhưng nữ tử ấy lại không hề nhận ra y.
Mặc dù y có chấn động, nhưng y tuyệt đối không biểu đạt ra ngoài. Bởi vì y hiểu rõ, Lý đại nhân đã coi Lam Mẫu Đơn là món đồ của riêng mình, còn cả Lỗ đại nhân cũng thập phần mê mẩn mỹ sắc của nàng.
Với thân phận của y, vô luận là Lý đại nhân hay xem boi tinh yeu theo ten Lỗ đại nhân, y đều không có tư cách tranh giành.
Sau đó, y lại tình cờ biết được Quan Phi Độ bị giam trong lao ngục Thanh Điền, đối với nhân vật anh hùng này y thập phần đố kỵ, ghen ghét nên đã tìm đủ mọi thủ đoạn làm cho Lý Trù Trung hận Quan Phi Độ đến nhập cốt, cuối cùng vì không thể dùng được chàng nên đã thiết kế ám hại rồi giết đi.
Đinh Thường Y cướp ngục giải cứu Quan Phi Độ thất bại, Ngôn Hữu Tín không nỡ thấy nàng bị bắt giữ, bèn giả vờ xuất thủ, âm thầm cảnh báo, chỉ đường cho nàng trốn thoát.
Hai mắt Ngôn Hữu Tín ánh lên tia lửa cuồng nhiệt, kích động nói:
Thì xem boi tinh duyen ra trận chiến bên bờ kia đã kết thúc.
Quan Phi Độ hy sinh mất hai huynh đệ, nhưng đã giết sạch hết lũ quan binh truy đuổi, giờ chàng đang vượt sông.
Ngôn Hữu Tín biết mình đã hết hy vọng, y tự lượng mình tuyệt không phải đối thủ của Quan Phi Độ.
Nhưng y vẫn hé mắt liếc trộm gò má đầy đặn trắng hồng như ngọc của Đinh Thường Y, một nữ tử mà có gương mặt quá tròn thì sẽ không đẹp, nhưng đối với Đinh Thường Y thì hoàn toàn ngoại lệ. Gã vừa liếc nhìn gương mặt tròn trịa xinh đẹp, thân hình nóng bỏng sau lớp y phục ẩm ướt, nghiến răng, nắm chặt quyền lại, thầm hạ quyết tâm:
“Sẽ có một ngày, ta phải có được nàng, sẽ có một ngày ta phải có được nàng...&Rdquo;.
Bởi vì lúc đó y quá kích động, nên đã hoàn toàn quên rằng chuyện ấy hầu như chỉ là mộng tưởng.
Trời đất rộng lớn như vậy, thế gian biến hóa vô thường, một người chỉ ra cửa sớm nửa khắc hay ăn cơm muộn nửa khắc cũng sẽ gặp biết bao kỳ ngộ khác nhau, y thực không có cơ hội để gặp lại Đinh Thường Y nữa, y thực không có gì để khiến cho Đinh Thường Y động tâm cả.
Y nghĩ đến đó, Đinh Thường Y đã lao vào vòng tay của người anh hùng vừa mới qua sông, Quan Phi Độ.
Xem boi tinh yeu theo tenNgôn Hữu Tín xung động đến cơ hồ như muốn lập tức lao vào tấn công Quan Phi Độ, chỉ là y không làm vậy.
Y chỉ lặng lẽ rời khỏi nơi đó, bởi vì đã tiết lộ thân phận nên từ đó trở đi y không còn đưa người qua sông ở A Công hà nữa.
Cho đến tận khi thành nghệ, y và Ngôn Hữu Nghĩa mới trở lại Ngôn gia bảo, gây ra chuyện ly gián, khiến cho mọi người trong Ngôn gia tranh quyền đoạt vị, tàn sát lẫn nhau, đến cuối cùng khiến cho Ngôn gia bảo trở thành một mớ bòng bong, còn hai boi tinh yeu người bọn y thì ở trong bóng tối hưởng lợi, sau đó y và đệ đệ được Lý Ngạc Lệ thu nhận, có thể nói là võ công cao, địa vị cao, làm ra không ít chuyện khiến người khác phải nghiến răng vì phẫn nộ mà không làm gì được.
Sau khi gã “thuyền phu” kia lặng lẽ bỏ đi, một hồi lâu sau Quan Phi Độ và Đinh Thường Y mới chợt nhớ đến người đã mạo hiểm đưa nàng qua sông. Đinh Thường Y liền hỏi:
– Vị đại ca kia đâu rồi?
Quan Phi Độ lắc đầu, chàng cũng không hay biết, liền hỏi những thuyền gia bên cạnh:
– Người đó là ai? Tên là gì? Ta phải cám ơn y mới được.
Thuyền gia đều nói không biết.
Thế là Đinh Thường Y từ một chút cảm kích, dần dần đã quên đi sự tồn tại của người đó.
Chú thích:
(1-) Thần Châu: tên phủ thời xưa ở Nguyên Lăng, Hồ Nam, Trung Quốc.